Sally vội vã tiến đến cửa phòng cấp cứu khi thấy cánh cửa bên trong mở ra.

Sally hỏi vị bác sĩ: ‘Con trai của tôi thế nào rồi… Thằng bé sẽ ổn chứ… Tôi có thể nhìn nó ngay bây giờ không…’.

Vị bác sĩ trả lời từ tốn: ‘Tôi rất lấy làm tiếc, chúng tôi đã làm hết sức mình có thể!’.

Sally tự hỏi với lòng mình: ‘Tại sao những đứa trẻ có thể chịu được căn bệnh ung thư, Chúa hầu như không ngó ngàng đến chúng sao.

Chúa, người ở đâu trong khi con trai con lúc này cần một đặc ân của người!’.

Vị bác sĩ trả lời bên cạnh Sally: ‘Ít phút nữa sẽ có ý tá đưa chị vào thăm cháu bé, trước khi chúng tôi chuyển cháu đi’.

Ảnh minh họa

Sally muốn nói với người y tá rằng cô cần được gặp mặt con trai bé bỏng của cô ngay để nói lời tạm biệt trước khi không còn dịp nào để nhìn thấy cậu bé nữa.

Vừa trùm tóc Sally vừa khẽ nói:

‘Jimmy đã từng có ý nghĩ sẽ hiến thân xác của mình cho trường đại học y. Thằng bé bảo rằng như thế sẽ có lúc giúp được cho một ai đó và đó là điều thằng bé muốn.

Câu trả lời đầu tiên của tôi là không thể nhưng Jimmy nói với tôi rằng:

‘Mẹ à, con muốn mình trở nên có ích ngay cả khi con không còn sống nữa, có thể điều đó sẽ giúp được cho một cậu bé cô bé nào giống như con để bạn ấy có thêm thời gian sống với gia đình của bạn ấy!’.

Sally từ từ bước chậm rãi đến phòng bệnh nhi lần cuối sau khi cô đã từng túc trực tại nơi này hơn 6 tháng ròng.

Cô ngồi lên chiếc giường bệnh của Jimmy và thu dọn những món đồ chơi của Jimmy cho vào túi.

Cô lẳng lặng xách chiếc túi nhỏ cho vào băng ghế của chiếc xe và từ từ lăn bánh.

Sally lái xe về nhà một cách khó nhọc và hầu như càng khó hơn khi bước chân vào nhà.

Một cảm giác trống rỗng khiến cho Sally buốt tim.

Cô mang chiếc túi đựng đồ chơi từ bệnh viện của Jimmy về phòng và để mọi thứ bày biện đúng như khi Jimmy vẫn còn ở nhà.

Rồi Sally ngồi xuống bên chiếc giường của Jimmy, cô ôm ghì chiếc gối của Jimmy vào lòng và nước mắt cứ lặng lẽ tuôn rơi.

Ảnh minh họa

Sally tỉnh giấc vào khoảng nửa đêm và bỗng một lá thư rơi ra từ chiếc gối. Cô nhặt nó lên và đọc:

‘Mẹ ơi!

Con biết rồi mẹ sẽ rất nhớ con nhưng mẹ đừng bao giờ nghĩ rằng con sẽ quên mẹ hoặc con không còn yêu mẹ nữa, dù con không còn ở cạnh mẹ để nói con yêu mẹ rất nhiều.

Con luôn nghĩ đến mẹ mỗi ngày và con luôn muốn yêu mẹ mỗi ngày nhiều hơn.

Mẹ à, nếu mẹ muốn những đứa trẻ giống con không thấy cô đơn và buồn chán, mẹ hãy cho các bạn ấy những món đồ chơi con đã từng chơi.

Mẹ đừng buồn khi nghĩ về con mẹ nhé, nơi này thực sự rất tuyệt.

Các thiên thần rất thân thiện và con rất thích nhìn họ bay lơ lửng trên cao.

Con mãi yêu mẹ.

Jimmy của mẹ’.

Khi bạn mất đi một ai đó, bạn nghĩ rằng bạn đã dành cho người đó nhiều tình cảm hơn người đó dành cho bạn thì khi họ mất đi, họ sẽ là người bị mất mát nhiều nhất.

Tình yêu không bao giờ cạn, chỉ có điều sống thế nào để thấy được tình yêu.

Category:

Blog

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*